Bệnh viện… ngày… tháng năm 2008 Kính gửi: Đến những người lương thiện, rất thương mến và tôn trọng Sự Sống của các thai nhi nhưng chưa có cơ hội hay dịp để nói thay và bênh vực Sự Sống cho các cháu. Đến ba mẹ các cháu là những người đã tạo nên tấm hình hài các cháu, đang có ý định loại bỏ hoa quả của tình yêu một thời ! Đến những người đang được hưởng quyền sống mà Thượng Đế ban tặng. Đến những người đang và sẽ dùng áp lực, quyền hành và lợi ích của mình hay nhân danh tập thể đã trực tiếp hay gián tiếp đưa đẩy cha mẹ các cháu đến chỗ từ bỏ các cháu. Đến những y bác sĩ là những người trực tiếp trên sự sống – chết của các cháu ! Kính thưa quý vị, Tôi là người đã nhiều tháng trời bước chân đến các nơi “tử thần” ( khoa sản các bệnh viện ) của các thai nhi. Tôi đã chứng kiến các bà mẹ xếp hàng để chờ đến lượt phá bỏ đứa con trong bụng mình. Tôi cũng đã chứng kiến những nỗi đau xé lòng của những bà mẹ sau khi phá bỏ đứa con bé bỏng của mình. Hơn nữa, tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh vật vã đớn đau của các thai nhi đỏ hỏn vừa ra khỏi lòng mẹ đang thở thoi thóp. Nhưng tiếng nấc oan ức, những cái co giật rợn người như con ếch đang bị lột da… Những khi đó các cháu đang gánh chịu nỗi đau tột cùng của một sinh linh, nhưng không thể gào thét và thốt lên lời van vỉ cho nhẹ đi nỗi đau. Ngoài ra, tôi cũng tận mắt chứng kiến những thai nhi bị người ta vất vào thùng rác các bệnh viện, đổ vào hầm cầu, hoặc là chở đi một bãi tha ma nào đó. Ở nơi ấy các cháu lại biến thành mồi ngon cho chó hoang, giòi bọ, kiến lửa… Tôi đã tự tay đi lượm lặt được một số các cháu đó và chôn cất vào lòng đất lạnh, nơi thân xác các cháu vĩnh viễn đi vào giấc ngủ triền miên… Tất cả những điều đó làm cho tôi cảm thấy chất chứa trong lòng một niềm đau như thúc giục tôi viết thay các cháu lá thư này gởi tới quý vị, để kêu cứu thay cho các cháu là những sinh linh bé nhỏ không thể tự vệ cho chính mình. Đề rồi, chúng ta cùng nhau yêu thương, tôn trọng và bảo vệ Sự Sống bé bỏng của những thai nhi khác khi chưa quá trễ, và lo lắng cho các cháu xấu số có được chỗ yên nghỉ xứng đáng phẩm giá một con người. Quý vị thân mến, Thượng Đế đã dệt nên tấm hình hài các cháu trong lòng mẫu thân các cháu. Người những muốn cho các cháu được hiện hữu trên thế giới này, được sinh ra lớn lên và hưởng những quyền căn bản của một con người và sau cùng đi vào trong vĩnh cửu “được hiện hữu để đi vào vĩnh cửu”. Nhưng cha mẹ các cháu lại cướp mấp cái quyền được sống của các cháu. Đúng vậy, các thai nhi bé bỏng đâu có tội tình gì mà bị chết tức tưởi, thê thảm như thế ? Có lẽ trong một nơi nào đó, những trẻ thơ này vẫn ngày đêm ôm một nỗi đau và thầm van lơn cha mẹ các cháu, rằng: “Hãy sinh con ra, nghe theo tiếng gọi, Của chính con, của nhân loại lương tri Cho con thành NGƯỜI – con mong mỏi quá đi”. Rồi trong tột cùng của nỗi đau xé lòng, các cháu cũng đang thầm trách cha mẹ các cháu đã thiếu trách nhiệm với các cháu: “Con kết tinh của tình yêu tha thiết, Của mẹ, cha – của linh khí anh hoa Của yêu thương – của tình ái chan hoà Của son sắt, của tơ duyên vĩnh cửu Sao giờ đây mẹ cha lại dè bỉu Chính đứa con giọt máu của mẹ cha ? Chính đứa con đã kết nụ đơm hoa Từ ân ái, từ tình yêu trân quý ?” ( Sưu tầm ) Ôi ! Thương quá là thương ! Những hài nhi bé bỏng và vô tội… Xin các con đừng trách móc cha mẹ chúng con nữa, cho lòng họ thêm nặng gánh đau và trái tim bao người thêm tan nát. Ở nơi suối vàng các con nhớ tìm cách giúp đỡ những thai nhi khác có nguy cơ chung số phận với các con. Thưa quý vị, trước những hình hài bầm giập và tan nát của các thai nhi, đã từng có nhiều người nhỏ lệ khóc than cho các cháu: “Con đã sinh ra từ đâu Phút giây nào trăng hoa Để con bị sinh ra ? Liệu con có kịp thở Như giun dế vào đời. … Hỡi con ơi… tấm thân nằm cong queo lạc lõng, Đây – ( Tôi xấu hổ lắm ) Vì chỉ có tấm lòng ! Xót xa trào lệ nóng Có ấm hồn con… một chút nào không ?” ( Sưu tầm ). Còn chúng ta thì sao, chúng ta phải làm một chút gì để giúp các cháu phải không quý vị ? Chúng ta hãy gõ một tiếng chuông cảnh tỉnh bao người, nhất là những bà mẹ trẻ hãy biết quý trọng Sự Sống của đứa con bé bỏng mà họ đang cưu mang hay sẽ cưu mang, hãy dẹp bỏ 1001 lý do biện minh để nói không với hành động phá thai… Phần mỗi người chúng ta, vì Sự Sống của các thai nhi, vì tương lai của nhân loại và nhất là vì tiếng nói của lương tri, chúng ta hãy lên tiếng bênh vực Sự Sống cho các thai nhi, khi thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện… Đối với các cháu đang ngày đêm mong mỏi một nấm mồ để có chỗ trú ngụ bình an: “Sao không cho chúng con một nấm mồ – nhỏ thôi – để chúng con được ấm cúng phần nào ! Sao không viếng thăm ? Không cắm cho chúng con một nén nhang ? Sao không cho chúng con một bia mộ ?” Chúng ta hãy đáp lại sự mong mỏi nhỏ bé của các cháu bằng một chút hy sinh của chúng ta. Nguyện xin Thượng Đế chúc lành cho quý vị và mở rộng trái tim quý vị để chúng ta cùng nhau cưu mang những trẻ thơ vô tội và những thai nhi bị loại bỏ bằng tình thương yêu sâu thẳm của mình. Kính mến, QUANG HUYỀN Copy lại từ Blog của NGU CÔNG 11.2008 |
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2009
THƯ VIẾT THAY CHO CÁC THAI NHI VÔ TỘI
THƯ VIẾT THAY CHO CÁC THAI NHI VÔ TỘI
TÌNH MẸ TRONG TRẬN ĐỘNG ĐẤT Ở TRUNG QUỐC
TÌNH MẸ TRONG TRẬN ĐỘNG ĐẤT Ở TRUNG QUỐC
Khi toán cấp cứu tìm thấy bà thì bà đã chết vì bị đè nặng dưới căn nhà xập. Qua đống gạch vụn, người ta có thể thấy dáng quỳ của bà: cả hai đầu gối chống lấy thân hình, hai cánh tay ôm lấy vai, như đang cầu nguyện với Thượng Đế. Cấp cứu viên thò tay qua khe hở để chắc chắn là bà đã chết. Ông ta la to và dùng cuốc đập mạnh vào đống gạch vụn, bên trong vẫn không có động tĩnh. Toán Cấp Cứu di chuyển sang căn nhà kế cận. Trưởng toán có lẽ cảm thấy dáng quỳ cuả người đàn bà hơi lạ lùng nên đã quay trở lại. Ông kiểm soát một lần nữa và la to: “Quay lại đây, có một đứa bé còn sống dưới xác chết !” Sau khi cố gắng hết sức, họ cẩn thận rỡ từng viên gạch xung quanh người đàn bà. Nằm bên dưới thân xác của bà là đứa con khoảng ba hay bốn tháng được chùm trong tấm chăn kỹ lưỡng. Nhờ tư thế quỳ của người mẹ đã che chở cho nó, đứa bé không bị thương tích gì cả. Nó vẫn còn ngủ khi người ta đem nó ra. Gương mặt bình thản lúc đang ngủ của nó làm nao lòng mọi người chưng kiến. Một bác sĩ tiến đến để khám nghiệm nó và tìm thấy một điện thoại cầm tay nhét dưới tấm chăn. Ông mở ra và đọc thấy một điện thư đã được bà mẹ viết sẵn: “Con thương mến của mẹ, nếu con có thể sống sót, con hãy nhớ rằng mẹ luôn luôn yêu thương con.” Ngay cả vị bác sĩ, một người thường xuyên nhìn thấy ranh giới mong manh giữa sự sống và sự chết cũng phải chảy nước mắt. Người ta chuyền tay nhau chiếc điện thoại, ai đọc điện thư này cũng đều phải bật khóc. Bản dịch của BÙI HỮU THƯ, lấy từ VietCatholic 28.5.2008 |
Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009
NÓI KHÔNG VỚI NẠO PHÁ THAI !
NÓI KHÔNG VỚI NẠO PHÁ THAI !
BẢN TIN ASIANEWS 18.1.2008:
Nói không với án tử hình và trên hết là nói không với nạo phá thai, “tác nhân phá hoại hoà bình lớn nhất” là câu trả lời của Mẹ Tổng Bề Trên Dòng Các Thừa Sai Bác Ái, Nữ Tu Nirmala Joshi.
Mẹ là người kế tục Mẹ Chân Phúc Tê-rê-xa thành Calcutta trong việc ủng hộ triệt để ý tưởng một lệnh hoãn trên toàn cầu về nạo phá thai, như là hậu quả lô-gic của lệnh hoãn thực hiện án tử hình vừa mới đạt được tại Ấn Độ và nhiều nước trên thế giới.
Mẹ Nirmala Joshi khẳng định: “Văn Hoá Sự Sống yêu mến Sự Sống và Bảo Vệ Sự Sống, với việc cổ vũ tình yêu, vẻ đẹp, niềm vui và hoà bình. Văn Hoá Sự Chết hủy diệt Sự Sống và gieo rắc hận thù, bất hoà và bất hạnh… Sự chọn lựa là của chúng ta”.
Cố gắng ngăn cản hiện tượng nạo phá thai đang lan rộng ở Ấn Độ, các Nữ Tu của Mẹ Tê-rê-xa thành Calcutta đã mở ra những trung tâm tiếp đón các bà mẹ đơn độc hoặc những bà mẹ đang gặp khó khăn.
Bảo Vệ Sự Sống ngay từ giây phút thụ thai, là một trong các cuộc đấu tranh của Mẹ Chân Phúc. Trong Hội Nghị Liên Hợp Quốc về Dân Số và Phát Triển tổ chức tại Cairo năm 1994, Mẹ Tê-rê-xa đã tố giác việc sử dụng án tử hình và nạo phá thai trên toàn thế giới.
Mẹ Chân Phúc đã nhấn mạnh: “Người duy nhất có quyền cất đi Sự Sống là Đấng đã tạo dựng nên nó. Không một ai khác có quyền đó. Không một bà mẹ nào, không một ông bố nào, không một thầy thuốc nào, không một cơ quan, hội nghị, chính phủ nào có quyền đó hết !”
Hôm nay, Mẹ Nirmala Joshi nhắc lại rằng, đối với Mẹ Tê-rê-xa, nạo phá thai là “sự dữ xấu xa nhất và nhân tố hủy diệt hoà bình lớn nhất, bởi vì đó là một cuộc chiến chống lại trẻ thơ, việc tàn sát trực tiếp trẻ thơ vô tội, tội sát nhân do chính người mẹ. Và nếu chúng ta chấp nhận rằng một bà mẹ có thể giết ngay cả đứa con thơ của riêng mình, thì làm sao chúng ta nói được với người khác đừng giết hại nhau ?”
CON VÔ TỘI, XIN HÃY THA MẠNG CHO CON !
CON VÔ TỘI, XIN HÃY THA MẠNG CHO CON ! Từ Ấn Độ
Việc hơn 400 bộ xương trẻ em được tìm thấy hôm 17.2.2007 trong một cái hố tại bệnh viện tư ở thành phố Bhopal ( Ấn Độ ) khiến giới chức trách của nước này càng cảm thấy bức thiết nỗ lực nhằm thay đổi nạn nạo phá thai, nhất là những thai nhi gái.
Chính phủ Ấn Độ đang tìm cách để cứu sống những bào thai nữ vô tội kia bằng kế hoạch cho xây một loạt trại trẻ mồ côi chuyên nhận nuôi những bé gái được sinh ra ngoài ý muốn.
Hằng năm, theo những tổ chức quốc tế tại Ấn Độ, số các thai nhi nữ bị phá lên đến con số 10 triệu, một con số thật đáng báo động ! Ở nhiều tỉnh thành, cứ 1.000 bé trai được sinh ra thì có chưa đến 800 bé gái được chào đời.
Hủ tục cưới gả chính là một trong những nguyên nhân khiến các gia đình nghèo ở Ấn Độ sợ có con gái. Nếu sinh con gái, các gia đình này sẽ phải tốn một khoản tiền lớn làm của hồi môn cho các em. Đó là lý do tại sao nếu bạn sinh ra là nữ giới ở Ấn Độ thì bạn sẽ không được cho ăn học đến nơi đến chốn và là người cuối cùng trong gia đình được chăm sóc y tế. Mặc dù khám thai để xác định giới tính của bào thai bị xem là phạm pháp ở Ấn Độ, nhưng vẫn có nhiều bệnh viện lén lút làm việc này kể cả việc nạo thai vì thực tế có quá nhiều nhu cầu.
Đến Việt Nam
Theo “Bảo vệ sự sống”, nạo phá thai không chỉ là vấn nạn trong xã hội Ấn Độ, Việt Nam cũng là một trong ba nước có tỉ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới. Từ năm 2004, người ta thống kê chính thức thì có 1,4 triệu ca nạo phá thai ở Việt Nam. Thế còn con số không chính thức là bao nhiêu ?
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến nạn nạo phá thai ở Việt Nam, trong đó cũng có nguyên nhân người mẹ là những phụ nữ cơ nhỡ, sống cuộc sống góc chợ, lề đường nên đã bị những “con yêu râu xanh” làm cho sống dở chết dở. Có những câu chuyện thật đáng thương nhưng cũng có những câu chuyện chỉ là nhận thức trong chị em phụ nữ ( và kể cả những người đàn ông ) về tác hại của nạo phá thai lên chính cơ thể của người đàn bà mà họ yêu thương.
Nguy cơ băng huyết, vỡ tử cung, nhiễm khuẩn tử cung và gây tổn thương đường sinh dục là những tác hại mà bất cứ người phụ nữ nào đều có thể vướng phải. Hậu quả lớn nhất là người mẹ có thể không bao giờ mang thai lần nữa do tử cung đã bị tổn thương lớp nội mạc, lớp cơ, nhất là cơ vùng cổ tử cung, làm sẩy thai tự nhiên, sinh non. Hoặc những hậu quả từ các lần phá thai sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến những đứa trẻ được sinh ra sau này, chúng sẽ nhẹ cân do vị trí bám của bánh nhau không tốt, giảm diện tích bám...
Trong bài diễn văn của mình vào ngày 3.2.1994, Mẹ Tê-rê-sa đã phân tích như sau về một trong những nguồn gốc của sự ác ngày nay: “... Tôi nghĩ đến yếu tố có sức hủy diệt lớn lao nhất đến sự bình an của ngày hôm nay chính là việc phá thai, bởi vì đó là một cuộc chiến chống lại đứa trẻ, một hình thức trực tiếp để giết chết một đứa trẻ vô tội, chính người mẹ là kẻ sát thủ chính đứa con của mình. Và nếu chúng ta chấp nhận rằng một người mẹ có thể thậm chí giết chết đi đứa con của chính mình, thì làm sao chúng ta có thể nói cho những người khác là đừng giết hại lẫn nhau cho được ?”.
Tình thương yêu
Làm thế nào để đầy lùi sự ác đó ? Hình phạt ? Lên án ? Khuyên lơn ? Câu trả lời của bà: “Làm sao thuyết phục một người phụ nữ không nên phá thai ? Lúc nào cũng vậy, một nguyên tắc chung hết là chỉ có thể thuyết phục những người phụ nữ này bằng chính tình yêu thương của chúng ta, và chúng ta tự nhắc nhở cho nhau rằng yêu có nghĩa là sẵn sàng để cho đi, để chấp nhận lấy thương đau”.
Từ những nỗ lực chia sẻ với những bà mẹ bất đắc dĩ đó, như chính sách tiếp nhận những bà mẹ muốn bỏ con, nhận nuôi những đứa trẻ bị từ chối đang được khởi động ở Ấn Độ, mới có thể từ đó đặt ra câu hỏi nhức nhối sau: “Ai có quyền quyết định sự sống của một con người ?”. Có thể là bất kỳ ai nhưng cũng có thể không là ai cả. Không ai có quyền bóp chết một bào thai đang tượng hình trong bụng mẹ.
Chẳng lẽ quyền được sống và quyền được nói chỉ dành cho những con người đã được may mắn sinh ra trên thế gian này ? Không, quyền được sống còn được trao cho những bào thai đã bị chết tức tưởi khi chưa kịp chào đời và đã bị tước mất đi cái quyền căn bản đó.
Bởi vì một ai đó đã nói: “con người phát sinh từ hư vô, như một ánh sao sa trong trời vắng, tự tạo lấy phẩm giá cho mình rồi lại trở về với hư vô... nhưng sẽ hân hoan mãn nguyện vì đã gieo một vệt sáng cho đời, dù chỉ là một vệt sáng cô đơn trong trường dạ tối tăm của trời đất...”. Và em, một sinh linh bé bỏng hiếm hoi được tạo hình từ những gì tinh túy nhất của cha và mẹ đã không được làm ánh sao sa trong hàng vạn ánh sao sa trên bầu trời kia.
Việc hơn 400 bộ xương trẻ em được tìm thấy hôm 17.2.2007 trong một cái hố tại bệnh viện tư ở thành phố Bhopal ( Ấn Độ ) khiến giới chức trách của nước này càng cảm thấy bức thiết nỗ lực nhằm thay đổi nạn nạo phá thai, nhất là những thai nhi gái.
Chính phủ Ấn Độ đang tìm cách để cứu sống những bào thai nữ vô tội kia bằng kế hoạch cho xây một loạt trại trẻ mồ côi chuyên nhận nuôi những bé gái được sinh ra ngoài ý muốn.
Hủ tục cưới gả chính là một trong những nguyên nhân khiến các gia đình nghèo ở Ấn Độ sợ có con gái. Nếu sinh con gái, các gia đình này sẽ phải tốn một khoản tiền lớn làm của hồi môn cho các em. Đó là lý do tại sao nếu bạn sinh ra là nữ giới ở Ấn Độ thì bạn sẽ không được cho ăn học đến nơi đến chốn và là người cuối cùng trong gia đình được chăm sóc y tế. Mặc dù khám thai để xác định giới tính của bào thai bị xem là phạm pháp ở Ấn Độ, nhưng vẫn có nhiều bệnh viện lén lút làm việc này kể cả việc nạo thai vì thực tế có quá nhiều nhu cầu.
Đến Việt Nam
Theo “Bảo vệ sự sống”, nạo phá thai không chỉ là vấn nạn trong xã hội Ấn Độ, Việt Nam cũng là một trong ba nước có tỉ lệ nạo phá thai cao nhất thế giới. Từ năm 2004, người ta thống kê chính thức thì có 1,4 triệu ca nạo phá thai ở Việt Nam. Thế còn con số không chính thức là bao nhiêu ?
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến nạn nạo phá thai ở Việt Nam, trong đó cũng có nguyên nhân người mẹ là những phụ nữ cơ nhỡ, sống cuộc sống góc chợ, lề đường nên đã bị những “con yêu râu xanh” làm cho sống dở chết dở. Có những câu chuyện thật đáng thương nhưng cũng có những câu chuyện chỉ là nhận thức trong chị em phụ nữ ( và kể cả những người đàn ông ) về tác hại của nạo phá thai lên chính cơ thể của người đàn bà mà họ yêu thương.
Nguy cơ băng huyết, vỡ tử cung, nhiễm khuẩn tử cung và gây tổn thương đường sinh dục là những tác hại mà bất cứ người phụ nữ nào đều có thể vướng phải. Hậu quả lớn nhất là người mẹ có thể không bao giờ mang thai lần nữa do tử cung đã bị tổn thương lớp nội mạc, lớp cơ, nhất là cơ vùng cổ tử cung, làm sẩy thai tự nhiên, sinh non. Hoặc những hậu quả từ các lần phá thai sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến những đứa trẻ được sinh ra sau này, chúng sẽ nhẹ cân do vị trí bám của bánh nhau không tốt, giảm diện tích bám...
Trong bài diễn văn của mình vào ngày 3.2.1994, Mẹ Tê-rê-sa đã phân tích như sau về một trong những nguồn gốc của sự ác ngày nay: “... Tôi nghĩ đến yếu tố có sức hủy diệt lớn lao nhất đến sự bình an của ngày hôm nay chính là việc phá thai, bởi vì đó là một cuộc chiến chống lại đứa trẻ, một hình thức trực tiếp để giết chết một đứa trẻ vô tội, chính người mẹ là kẻ sát thủ chính đứa con của mình. Và nếu chúng ta chấp nhận rằng một người mẹ có thể thậm chí giết chết đi đứa con của chính mình, thì làm sao chúng ta có thể nói cho những người khác là đừng giết hại lẫn nhau cho được ?”.
Tình thương yêu
Làm thế nào để đầy lùi sự ác đó ? Hình phạt ? Lên án ? Khuyên lơn ? Câu trả lời của bà: “Làm sao thuyết phục một người phụ nữ không nên phá thai ? Lúc nào cũng vậy, một nguyên tắc chung hết là chỉ có thể thuyết phục những người phụ nữ này bằng chính tình yêu thương của chúng ta, và chúng ta tự nhắc nhở cho nhau rằng yêu có nghĩa là sẵn sàng để cho đi, để chấp nhận lấy thương đau”.
Từ những nỗ lực chia sẻ với những bà mẹ bất đắc dĩ đó, như chính sách tiếp nhận những bà mẹ muốn bỏ con, nhận nuôi những đứa trẻ bị từ chối đang được khởi động ở Ấn Độ, mới có thể từ đó đặt ra câu hỏi nhức nhối sau: “Ai có quyền quyết định sự sống của một con người ?”. Có thể là bất kỳ ai nhưng cũng có thể không là ai cả. Không ai có quyền bóp chết một bào thai đang tượng hình trong bụng mẹ.
Chẳng lẽ quyền được sống và quyền được nói chỉ dành cho những con người đã được may mắn sinh ra trên thế gian này ? Không, quyền được sống còn được trao cho những bào thai đã bị chết tức tưởi khi chưa kịp chào đời và đã bị tước mất đi cái quyền căn bản đó.
Bởi vì một ai đó đã nói: “con người phát sinh từ hư vô, như một ánh sao sa trong trời vắng, tự tạo lấy phẩm giá cho mình rồi lại trở về với hư vô... nhưng sẽ hân hoan mãn nguyện vì đã gieo một vệt sáng cho đời, dù chỉ là một vệt sáng cô đơn trong trường dạ tối tăm của trời đất...”. Và em, một sinh linh bé bỏng hiếm hoi được tạo hình từ những gì tinh túy nhất của cha và mẹ đã không được làm ánh sao sa trong hàng vạn ánh sao sa trên bầu trời kia.
THỂ KHANH, báo Tuổi Trẻ, Chúa Nhật 25.2.2007
CON NGƯỜI ƠI, THÔI ĐỪNG NGẠO MẠN NỮA !
CON NGƯỜI ƠI, THÔI ĐỪNG NGẠO MẠN NỮA !
Đọc báo hằng ngày chúng ta có thể chỉ bàng hoàng với những tin tức, sự cố, thiên tai địa họa, hết chỗ này này đến nơi kia, liên tiếp. dồn dập, nhiều quá đến mức ta không kịp tổng hợp và nghiệm sinh cho thấu đáo. Lắm lúc lại cứ tưởng tại ông trời, tại thiên nhiên, tại con tạo đành hanh “bắt phong trần phải phong trần”.
Thế nhưng, may quá, thỉnh thoảng chúng ta bắt gặp một giọng điệu, một kiểu viết và nói khác hẳn. Viết thẳng và nói bạo, không tránh né hãi sợ thị phi. Viết cũng không phải chỉ để viết cho bõ ghét, cho hả cơn giận, nhưng là có chủ ý xoáy đến căn bệnh trầm kha hơn ẩn giấu phía sau, đó là sự phá sản về lương tâm phát xuất từ thái độ ngạo mạn đối với Ông Trời. Điều này thì rõ ràng các loại báo kia ngoài xã hội chắc là cũng thấy hết, hiểu hết chứ, nhưng không được phép, hoặc chí ít, chưa dám nói thật đấy thôi...
Xin chép toàn bộ bài viết của Ngọc Danh, Nhóm DOJ, để chia sẻ cùng mọi người gần xa...
1. Cuối tuần này, Liên Hiệp Quốc họp tìm cách giải quyết vấn đề dân số già của thế giới. Thế giới bây giờ... già quá, thiếu vắng tiếng cười trẻ con, thiếu lực lượng lao động…
Các ông Âu, Mỹ, Nhật, Hàn cậy vào thuốc ngừa thai, “phát minh giải phóng phụ nữ”, và nhiều biện pháp khác để nghỉ đẻ, để có nhiều thời gian hưởng thụ hơn. Hưởng thụ chưa được bao lâu, đã thấy cảnh khổ. Lớp trẻ không có đủ để tạo ra của cải vật chất, trong khi lớp già hưởng tiền hưu và các loại bảo hiểm an sinh ngày càng nhiều. Bây giờ cánh già đáng lẽ được về an hưởng tuổi già, vui vầy với con cháu, lại phải è cổ ra đi làm kiếm cơm.
Ông Trung Quốc tin rằng bằng mệnh lệnh hành chánh, bằng chính sách vô thần, ông có thể giải quyết mọi sự. Do đó, bằng mọi giá ông ép con người ta kế hoạch. Lỡ mang bầu đứa thứ hai thì phải chọn lựa một là mất việc, mất thưởng, kỷ luật hai là giết đứa bé đi.
Ông tưởng làm như vậy ông sẽ giải quyết được chuyện dân số đông của ông. Ai dè, chỉ vài thập kỷ sau, các con trai của ông phải đi khắp nơi kiếm vợ, vì xứ ông không còn con gái, mà chỉ còn các bà các thím già mà thôi. Và ông vẫn đứng đầu thế giới về dân số. Ông Ấn Độ cũng tương tự.
Lạ thay, từ thuở Thiên Chúa tạo dựng muôn loài cho đến nay, con người ta cứ đẻ như gà, vì không biết ngừa thai, không biết chọn lựa giới tính. Ấy vậy mà dân số thế giới cân bằng một cách kỳ lạ. Lớp già chết đi có lớp trẻ kế thừa. Trai, gái, nam, nữ cân bằng.
Cũng không thấy dân tộc nào vì đông con mà chết đói. Nếu vì đông dân mà chết đói, Trung Quốc và Ấn Độ có lẽ đã bị xoá sổ trên bản đồ thế giới từ lâu. Mất cân bằng dân số và những bi hài kịch của nó chỉ xảy ra từ khi con người ta tiến bộ, giàu sang, loại bỏ Thiên Chúa ra ngoài, con người giành quyền kiểm soát dân số, sinh đẻ.
2. Căn bệnh HIV/AIDS hoành hành, chưa có thuốc chữa. Loay hoay mấy chục năm trời, cuối cùng con người tìm ra biện pháp hữu hiệu nhất để phòng ngừa bệnh này là “chung thủy”, “một chồng một vợ, khỏi sợ SIDA”.
Biện pháp này đâu có mới mẻ gì. Từ khi tạo dựng con người, Thiên Chúa đã muốn con người như thế. “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly” ( Mc 10, 5 – 9 ). Nhưng từ khi tiến bộ, giàu sang, con người ta “rửng mỡ, đã loại Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống của mình để tự do hưởng thụ truỵ lạc.
Đàn ông tự cho mình quyền làm chủ, làm chúa để năm thê bảy thiếp. Đàn bà vùng lên để được như đàn ông. Không ai chịu ai “ông ăn chả, bà ăn nem”. Tình dục, món quà tặng của Thiên Chúa dành cho vợ chồng, để vợ chồng nên một, để vợ chồng thể hiện tình yêu bỗng chốc bị biến thành trò vui xác thịt. Ai cũng đòi có quyền được vui. Ai phản đối bị cho là lạc hậu, bảo thủ, ai ủng hộ được khen là “thoáng”, “hiện đại”…
Kết quả, các loại bệnh tha hồ có dịp tung hoành. Tiêm la, giang mai, lậu, hột xoài… rồi đến HIV/AIDS. Con người vẫn không chịu nhận ra lỗi của mình, và tự bào chữa và sửa chữa. Thôi thì bao cao su các loại ra đời. Kết quả HIV/AIDS vẫn tràn lan…
3. Thiên Chúa tạo dựng vũ trụ thiên nhiên có cái hiền hoà, có cái hung dữ, có cái nhẹ nhàng, có cái ào ạt…Nhưng tổng thể thiên nhiên hoà hợp một cách tuyệt vời. Từ khi con người được mở mang trí tuệ, con người giành quyền làm chủ, và đuổi Thiên Chúa ra khỏi nơi Ngài đã tạo dựng.
Con người kiêu căng, ngạo mạn: “Thằng Trời đứng qua một bên. Để cho thuỷ lợi đứng lên làm Trời”. Khi con người làm trời, con người đắp đập, ngăn sông, dời núi, lấp biển… theo ý con người. Thoạt đầu, dòng sông, dòng thác, con suối, ngọn núi, đại dương ngoan ngoãn nghe lời con người như đã từng nghe lời Trời trước đây. Con người càng khoái trá, đấy thấy chưa: “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền…” Chí lý quá !
Nhưng tiếng cười chưa kịp tắt, lũ lụt đã quét sạch thành quả của con người. Sinh vật trong lòng nước dần dần biến mất. Đất chuồi vùi lấp con người. Hạn hán khắp nơi đốt cháy cổ họng khát khô của con người… Khi con người làm trời, con người đã phá mọi sự cân bằng của thiên nhiên.
Bây giờ nhận ra, con người lại í ới nhau bảo vệ môi trường. Thực chất bảo vệ môi trường là trả lại cho nó sự cân bằng vốn dĩ nó đã có từ khi Thiên Chúa tạo dưng nên.
4. Thiên Chúa đã tạo dựng mọi sự hài hoà trong trật tự, lớp lang của nó một cách tuyệt vời. Và bất cứ thứ gì, con người đòi đuổi Chúa ra, để làm một mình đều bung bét, hư hại. Đến khi đó, con người luống cuống tìm cách sửa. Loay hoay tìm kiếm một hồi, con người lại quay về cái ban đầu Thiên Chúa đã tạo dựng.
Con người ơi, thôi đừng ngạo mạn nữa. Xin lỗi Chúa đi !
Lấy lại từ Blog của NGỌC DANH
Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009
CÔ DÂU HAY NÔ LỆ TÌNH DỤC ?
CÔ DÂU HAY NÔ LỆ TÌNH DỤC ?
Cách đây 20 năm, lễ Song Thập ( 10 tháng 10 ) – Ngày Ðộc Lập của Ðài Loan, chúng tôi được mời đến quốc gia này như một thượng khách. Từ đảo quốc nhỏ bé, xa xôi mà Chính Phủ Ðài Loan đã tạo dựng lên một đất nước phồn thịnh, thật đáng khen ngợi. Ðài Loan, đối với tôi có những điểm rất giống Chợ Lớn năm nào. Tuy nhiên, cảnh khạc nhổ, vứt vãi, đôi co ngoài đường vẫn là một thực trạng. Dân trí chưa đồng bộ, kiến thức còn cách biệt giữa vùng quê và thành phố. Tiếp xúc với những người dân, họ ngỡ chúng tôi là người Hoa. Một người già cầm tay tôi thân mật nói: "Tội nghiệp cháu, xa quê hương lâu nên không nói được tiếng mình". Tôi đáp: Cháu là người Việt chứ không phải người Hoa. Bác nhìn tôi trìu mến và có những ấn tượng tốt về người Việt Nam.
Giữa năm 2006, tôi trở lại Ðài Loan với những nỗi buồn trăn trở. Từ phi trường về thành phố Tân Trúc, những tấm biển quảng cáo "Cô Dâu Việt Nam" đã làm tôi bức xúc. Tin tức dồn dập về thảm cảnh cô dâu Việt, công nhân Việt bị hà hiếp, chà đạp được đăng tải trên những trang báo Hoa Văn khiến lòng tôi dấy lên một niềm đau. Tôi tự hỏi: Giữa thời đại này còn có cảnh con người làm nô lệ hay sao? Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam nết na, thùy mị, duyên dáng, đã bị bôi xóa bởi những bàn tay nhơ nhớp, thô bạo, buôn bán trên thân thể con người.
Tôi ngẫm nghĩ: Chẳng một chính phủ nào có thể làm ngơ để công dân của họ bị hành hạ, bức hiếp. Ấy thế, mà nguyên cớ nào đã dẫn đưa đến thảm trạng này ? Trên tờ Tự Do Thời Báo Ðài Loan, dưới tựa bài: "Lao Ðộng Việt Nam Bị Xúc Phạm Tình Dục – Phía Việt Nam Áp Lực Bắt Cấm Khẩu" của ký giả Vương Tấn Trung và Vương Bình Vũ tường trình có những đoạn viết: "Nhiều lao động nữ Việt Nam bị hai cha con ông Hồng Khánh Chương, môi giới Ðài Loan ở Ðài Nam, xúc phạm tình dục. Viện Kiểm Sát ( Ðài Nam ) cho biết rằng; chiều hôm qua, họ được thông báo là các nhân viên Văn Phòng Kinh Tế Văn Hóa Việt Nam tại Ðài Bắc đã tìm đến một nữ nạn nhân và áp lực cấm nữ nạn nhân này không được khai báo hay kiện cáo, không được hợp tác với ủy ban điều tra. Viện Kiểm Sát Ðài Loan đã liên lạc với phía Văn Phòng Việt Nam để làm rõ sự việc này.
Viện Kiểm Sát còn nói rằng; sau khi báo chí Ðài Loan phổ biến tin tức về vụ án này, nhân viên Văn Phòng Ðại Diện Việt Nam tại Ðài Loan, qua liên lạc với Bộ Ngoại Giao, đã gọi điện thoại cho Viện Kiểm Sát Ðài Nam tại Ðài Loan, nói lên nỗi lo ngại rằng sự việc tập thể các nữ nạn nhân Việt Nam tố cáo người Ðài Loan, sẽ gây nên những trở ngại cho quan hệ giữa hai nước Ðài Loan và Việt Nam. Ngay hôm đó, phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao, ông Lữ Kính Long, nói rằng; Văn Phòng Ðại Diện Việt Nam tại Ðài Loan thật sự có gọi điện thoại yêu cầu Bộ Ngoại Giao cung cấp những "giúp đỡ hành chánh" liên quan đến vụ án. Bộ Ngoại Giao cũng xét theo quy ước quốc tế, là cung cấp cho các cơ quan đại diện của các nước tại Ðài Loan những "giúp đỡ hành chánh" cần thiết, để các nước tiện việc bảo vệ các công dân của họ đang ở trên lãnh thổ Ðài Loan có được những quyền lợi căn bản. Bởi vậy, Bộ Ngoại Giao đã giúp đỡ cơ quan Ðại Diện Việt Nam tại Ðài Loan săn tìm các điện thoại liên lạc, và đã cung cấp cho họ số điện thoại của Viện Kiểm Sát Ðài Nam.
Qua sự việc này, Bộ Ngoại Giao hoàn toàn không có ý áp lực hay gây trở ngại gì cả. Tuy nhiên, ông nói rõ: Kết quả của việc liên lạc này không có gì tốt đẹp lắm, vì những việc đó liên quan đến Bộ Lao Ðộng. Bởi vậy, chúng tôi đã chuyển giao tất cả hồ sơ cho Bộ Lao Ðộng giúp đỡ, xử lý.
Liên quan đến Văn Phòng Ðại Diện Việt Nam tại Ðài Loan. Khi các ký giả gọi điện thoại hỏi thăm về những sự việc này, thì Văn Phòng Kinh Tế Văn Hoá Việt Nam tại Ðài Bắc từ chối bình luận.
Có 4 nữ nạn nhân tìm đến Nhà Thờ của cha Nguyễn Văn Hùng ( ảnh kèm theo ở đầu Entry ) ở Ðào Viên nhờ sự giúp đỡ. Họ được tổ chức Luật Sư Trợ Giúp Pháp Lý liên lạc với Viện Kiểm Sát Ðài Nam để tố cáo hành động cưỡng dâm của hai cha con ông Hồng Khánh Chương và Hồng Minh Dụ, chủ nhân của Trung Tâm Môi Giới Trung Hữu tại Vĩnh Khang – Ðài Nam. Ngay sau đó, có ít nhất 30 lao động nữ đứng ra tố cáo. Họ cho biết: Con số nạn nhân có thể lên đến cả 100 người.
Ông Trương Nghị Xướng, chủ nhiệm Viện Kiểm Sát Ðài Nam và ông Trần Kiến Hùng, Kiểm Sát Viên đã chỉ huy tổ cảnh sát hình sự bắt giữ cha con ông Chương và ông Dụ. Tiếp theo, Viện Kiểm Sát Ðài Nam đến tìm gặp một nữ nạn nhân Việt Nam ở thị trấn Thiệu Hoá, Ðài Nam để hỏi thêm nội vụ nhưng không thể lường được. Trước đó, một nhân viên của Văn Phòng Kinh Tế Văn Hóa Việt Nam tại Ðài Bắc đã tìm đến nạn nhân này để làm áp lực. Yêu cầu: "Không được kiện cáo, không được hợp tác với tổ điều tra, chỉ giải hòa và lấy tiền bồi thường là được rồi..."
Khi đọc lá thư lên tiếng ( 27.4.2006 ) của ông Võ Văn Kiệt, cựu Thủ Tướng Việt Nam gửi cho bà Hà Thị Khiết, Chủ Tịch Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam về vụ tờ báo CHOSUN Nam Hàn đăng bức hình cô dâu Việt Nam quỳ dưới chân mấy người Hàn Quốc: "Hỡi các hoàng tử Hàn Quốc hãy đưa em về nhà đi". Tôi rất căm phẫn và đồng tình với ông Võ Văn Kiệt: "Ai có trách nhiệm phải gìn giữ truyền thống phụ nữ Việt Nam. Và ai là người có trách nhiệm nỗi nhục này..."
Ðến những quốc gia Á Châu, nhất là những vùng ven biên. Tôi không khỏi xót xa. Tình cờ, tôi gặp được một người phụ nữ Việt Nam, tên Nguyễn Thị..., 34 tuổi quê ở Hải Dương, bị bán sang Trung Quốc năm 1998. Hiện chị đang sống ở một vùng quê hẻo lánh ở tỉnh Côn Minh. Chị kể cho tôi nghe: Nhà quá nghèo, phải cần có 700 đô Mỹ để lo chữa bệnh cho cha già. Chị đang có 4 người con, nhưng chị không biết các con của chị bố cháu là ai ? Chị chỉ biết rằng; chị đang làm vợ của 5 ông chồng nông dân là: Ông Nội, Ông Cha, Ông Con, Ông Chú, Ông Cậu. Hàng ngày, hàng đêm, chị phải hầu hạ họ.
Tôi đề nghị giúp chị một số tiền chuộc thân và đưa chị về lại Việt Nam, nhưng chị từ chối. Chị nói: "Anh giúp tôi một số tiền như vậy là tốt lắm rồi. Tôi về Việt Nam để làm gì nữa anh, xấu hổ lắm! Thực trạng. Muốn hay không muốn, tôi vẫn là mẹ của 4 đứa con tôi".
Tôi xúc động trước câu nói phi thường của chị. Tôi thấy mình thật nhỏ bé. Tôi lặng người một lúc rồi từ biệt chị. ( Luật bên Trung Quốc mỗi gia đình tối đa là 2 người con. Nhiều gia đình vì muốn có con trai nên khi đứa đầu là gái thì họ thả trôi sông. Trường hợp những gia đình ở vùng quê có nhiều con là vì họ không đăng ký hộ khẩu và chính quyền ở đó không màng đến những người nghèo khổ ).
Ðất nước của tôi sao lại có những người khốn cùng như vậy. Mỗi một cô dâu, mỗi một công dân "tha phương cầu thực" ở nước ngoài đều có chung một số phận đáng thương. Họ vì quá nghèo. Họ vì hy vọng đem lại cho bản thân và gia đình một chút gì khả quan hơn nên liều lĩnh đánh đổi cuộc sống. Ða số rơi vào tình cảnh bi thương. Còn lại, rất ít người may mắn được một người chồng thật sự - một công việc tốt đẹp như họ mơ nghĩ.
Tại Ðài Loan, hiện nay có trên 100 ngàn cô dâu - công nhân Việt Nam, so với năm 1999 chỉ có 21 người. Hầu hết cô dâu là người miền Ðồng Bằng Sông Cửu Long, còn công nhân là người miền Bắc, quê ở Nghệ Tĩnh - Thanh Hóa... Ê chề nhất là cảnh "chợ người", hầu hết là các cô gái Việt Nam. Như một hoạt cảnh trên sân khấu, các cô lôi kéo, ẻo lả, xô đẩy khách làng chơi. Dù bị xỉ vả, xua đuổi, khinh bỉ... các cô vẫn cam tâm chịu đựng. Những khu siêu thị "chợ người", phồn thịnh nhất là những chợ ở biên giới: Bàng Tường, Móng Cái, Lào Cai... Trung Quốc.
Những cô gái Việt Nam thật tội nghiệp. Họ còn rất trẻ và có nhan sắc. Hàng ngày, đọc tin trên các báo Ðài Loan, nhan nhãn những chuyện cô dâu – công nhân Việt Nam bị bạc đãi, tôi thấy ức lòng chừng nào. Chủ nhật đi ngang qua nhà thờ, tôi thấy người Phi đi xem lễ và tập họp rất đông đảo. Họ cười nói, khuôn mặt vui vẻ. Thân phận của họ cũng là một công nhân, nhưng sao không bị bạc đãi ? Vì họ được sự bảo vệ của chính phủ Phi Luật Tân. Và vì những công ty môi giới ở Phi đã làm đúng trách nhiệm của một công ty tuyển dụng người đi lao động ở nước ngoài. Còn các công ty môi giới của chúng ta ở trong nước thì họ bất kể người làm việc được quyền lợi gì. Họ chỉ cần kiếm được mối lợi nhuận là xong.
Dùng từ công nhân cho phù hợp, chứ thực ra số người đi lao động bên Ðài Loan làm hãng, xưởng bao nhiêu người, toàn là đi làm thuê, mướn cho những ông chủ tâm địa ác độc – bệnh hoạn. Họ chuyền tay nhau, như chuyền một con "mồi" béo bở. Từng ngày này qua ngày khác, từng ông "chủ" này hành hạ, đến ông chủ kia hãm hiếp. Như trường hợp chị PTT, 28 tuổi quê ở Nghệ An, trong một tháng phải đi làm thuê cho 8 ông chủ. Chị bị họ luân phiên hãm hiếp mà không dám khai báo vì công ty môi giới giữ hộ chiếu và giấy tờ của chị ( luật bên Ðài Loan, nếu không có giấy tờ tùy thân sẽ bị giam giữ ). Họ còn hù dọa sẽ trục xuất chị về Việt Nam. Chị lo ngại không trả được số tiền mà gia đình vay mượn để lo cho chị đi lao động, nên đành câm lặng.
Tờ báo Apple Daily Taiwan ( Quả Táo ) đã nêu ra biết bao nhiêu trường hợp như vậy. Nhiều công ty môi giới ở Việt Nam đã gián tiếp, trực tiếp và tiếp sức với những công ty môi giới bên Ðài Loan bóc lột công nhân đi lao động. Một người khi đi lao động ở nước ngoài, tiền vé máy bay, tiền "nghĩa vụ", thủ tục này thủ tục nọ lên đến vài ngàn đô Mỹ, nên khi họ gặp những chuyện bức bách, họ không dám lên tiếng.
Trách nhiệm này, những cơ quan "chủ quản" người lao động phải gánh chịu một phần. Ở những nước khác, khi một công nhân lao động ở nước ngoài, họ phải giám sát kỹ lưỡng. Công ty môi giới phải xác định được nơi làm việc của công nhân mình. Quyền lợi, lương bổng, chế độ làm việc, bảo hiểm như thế nào. Ðâu thể, chỉ "xuất" người là xong.
Có một số tổ chức lao động – du lịch – văn hóa ở trong nước khi đưa người ra nước ngoài tham quan, du lịch, làm việc hay cầm giữ hộ chiếu của họ. Viện cớ "bảo quản" – ngăn chận những ai có "ý đồ" ở lại. Cách đó, hoàn toàn sai. Nếu họ có ý định ở lại, hộ chiếu không phải là giấy tờ hợp lệ để họ có quyền tạm cư. Nhưng khi giữ hộ chiếu sẽ gây rắc rối cho việc đi lại, dẫn đến tình trạng bất ổn cho đương sự. Tốt nhất, khi có người ra nước ngoài, tổ chức đó phải giải thích quyền lợi của họ. Khi gặp những sự việc không may, nơi nào họ có thể tiếp xúc để nhận được sự giúp đỡ. Cách làm việc của các công ty môi giới trong nước, phải được "quản lý" chặt chẽ hơn.
Riêng tại Ðài Loan, tổ chức thiện nguyện của cha Nguyễn Văn Hùng có in một cuốn "Sổ Tay Cho Người Ði Lao Ðộng Tại Ðài Loan". Người lao động đến Ðài Loan làm việc nên có cuốn cẩm nang chỉ dẫn này để khi gặp bất trắc có thể kêu cứu.
Hai tháng qua, tôi suy nghĩ thật nhiều. Làm thế nào để cứu giúp, để xoa dịu những cô dâu, những công nhân Việt Nam bất hạnh. Vết thương lòng tôi như đang rỉ máu. Là người Việt Nam, không ai không đau trước nỗi nhục này. Ở các nước Mã Lai, Ðài Loan, Trung Quốc,... phụ nữ Việt Nam đang bị bày bán, đang bị người ta mua nhau, trả giá, để biến thành "món vật" nô lệ. Nhiều trường hợp mua vợ, giết vợ để lấy tiền bảo hiểm, để thỏa mãn thú tính.
Thiển nghĩ, đã đến lúc chúng ta phải gióng lên tiếng nói của lương tâm, của giống nòi. Chúng tôi tha thiết, những tổ chức, những ai còn quan tâm đến số phận của cô dâu – công nhân Việt đang bị đối xử dã man hãy đưa ra một biện pháp ngăn chặn, và cứu giúp những nạn nhân đáng thương này.
Trên chuyến bay từ HongKong đến Bangkok, khi người nữ tiếp viên loan báo máy bay đang bay ngang không phận Ðà Nẵng, lòng tôi chùng xuống. Trong đêm, bầu trời dầy đặc mây đen, chỉ có vệt sáng của máy bay lao vút đi. Tôi lặng lẽ nhìn xuống lòng đất thân yêu, tưởng tượng ra cảnh sinh hoạt náo nhiệt ở mọi nơi. Dưới đó, những nhánh cây tươi trẻ, xanh mát đâm chồi nẩy lộc vươn lên dưới ánh nắng mặt trời, và những thân cây già nua, héo úa bám lấy gốc rễ đục khoét đồng loại để sống từng ngày này qua ngày khác.
Máy bay vẫn lao đi hun hút trong đêm, buồn bã như chiếc... quan tài bay. Tôi thấy có một điều gì đó rất ấm ức. Một nỗi buồn xâm chiếm tâm hồn tôi.
ĐỖ VĂN TRỌN
Lấy lại từ Blog của LaTraviata Verdi
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2009
MẸ CHẤP NHẬN CHẾT ĐỂ CON ĐƯỢC SỐNG
Đúng một tháng trước khi lìa trần, chị Maria Cristina Cella Mocellin đã viết cho cháu bé Riccardo, con trai yêu dấu của chị, bức thư sau đây:
“Riccardo yêu quý, con là một hồng ân,
Ricardo con yêu, con nên biết rằng con không có mặt trên cõi đời này vì tình cờ. Chính Thiên Chúa muốn con sinh ra, mặc cho bao vấn đề khó khăn. Con sẽ hiểu rằng, thật ra Ba Mẹ chưa nghĩ đến chuyện có thêm một đứa con khác, vì Francesco và Lucia còn nhỏ tuổi. Nhưng khi Ba Mẹ biết rằng con đã đến, thì Ba Mẹ yêu thương con và mong muốn con với trọn sức lực. Mẹ nhớ như in ngày vị bác sĩ nói với Mẹ rằng, cuộc chẩn bệnh cho thấy Mẹ lại bị ung thư tử cung. Phản ứng của Mẹ là lập đi lập lại: “Tôi đang có thai. Tôi đang mang thai. Nhưng mà tôi đang có thai, bác sĩ ạ !” Để vượt thắng nỗi lo sợ lúc bấy giờ, Mẹ được ban cho sức mạnh khác thường là ước muốn có con. Mẹ mạnh mẽ chống đối việc khai trừ con, mạnh đến nỗi vị bác sĩ hiểu ngay và không nói thêm gì cả. Riccardo, con là một hồng ân cho Ba Mẹ”.
Buổi chiều hôm đó, ngồi trên xe từ bệnh viện trở về, khi con chuyển động lần đầu trong bụng Mẹ, con như nói với Mẹ rằng: Cám ơn Mẹ nhé, vì Mẹ đã yêu thương con ! Nhưng làm sao mà không yêu con được ? Con thật quý hóa và khi Mẹ nhìn con và Mẹ thấy con xinh đẹp, liến thoắng và dễ thương như thế này... thì Mẹ thầm nghĩ: “Trên đời, quả là rất đáng chịu đau khổ để có được một đứa con !” Thiên Chúa đổ tràn niềm vui khi ban cho Ba Mẹ ba đứa con xinh xắn mà – nếu Chúa muốn – Ngài sẽ ban ơn cho chúng được lớn lên theo đúng ý Ngài.
Mẹ chỉ biết cám ơn Chúa đã ban cho Ba Mẹ hồng ân lớn lao là có được ba đứa con. Chỉ mình Thiên Chúa biết rõ rằng Ba Mẹ mong muốn có những đứa con khác, nhưng lúc này, lại là chuyện không thể được”.
Thiệp báo tin Maria Cristina Cella Mocellin qua đời không mang màu đen tang chế nhưng được viền màu xanh hy vọng của cây cỏ tươi. Chính giữa nổi bật cánh hoa hồng, đọng những giọt sương mai lóng lánh. Bên trong là di ảnh của Cristina Cella, tươi trẻ, duyên dáng và lộng lẫy trong chiếc áo ngày cưới. Bên dưới bức ảnh là lời nguyện trích từ nhật ký của Cristina lúc còn thiếu nữ: “Lạy Cha, xin dâng Cha niềm vui của con như bài ca chúc tụng Cha. Trái tim con như căn nhà tiếp đón Cha và cuộc đời con để Cha thực hiện điều Cha muốn”.
Và cuộc đời Cristina kết thúc vào năm 26 tuổi. Cristina Cello Mocelli bị ung thư tử cung ác tính năm 18 tuổI, tưởng đã chữa lành. Nàng đã có 2 con: Franscesco ( trai ) lên 4 và Lucia ( gái ) lên 2 và đang có thai đức con thứ ba. Khi bác sĩ báo hung tín, Cristina nói: ”Tôi đang mang thai, bác sĩ ạ”. Vị bác sĩ hiểu ngay: nếu dùng hoá trị liệu, có nghĩa là giết chết bào thai.
Maria Cristina sinh hạ Ricardo vào tháng 8 năm 1994. Ngay sau đó, Cristina mới dùng hoá trị, nhưng đã quá trễ ! Người mẹ trẻ anh dũng trút hơn thở ngày 22.10.1995, để lại 3 con thơ.
Bé Riccardo trông thật kháu khỉnh, vui tươi và hồn nhiên... Cậu bé có mái tóc vàng óng ả và đôi mắt trong xanh. Cậu bé ít được hồng phúc sống cạnh mẹ vì Maria Cristina thường xuyên ra vào bệnh viện hoặc phải ở lại bệnh viện lâu ngày. Nhưng bé Riccardo không quên khuôn mặt dịu hiền của mẹ. Đầu tháng 12 năm 1995, báo chí và truyền hình Ý gợi lại cuộc đời của Maria Cristina Cella như một mẫu gương anh dũng, chấp nhận chết để cứu sống bào thai trong dạ. Khi hình bà Maria Cristina xuất hiện trên màn ảnh, bé Riccardo reo vui giơ tay đòi ẵm: “Má... Má ẵm... Má ẵm con !”
Năm đó bé Lucia lên 3 tuổi. Lucia thắc mắc hỏi anh: “Sao lâu quá không thấy Má về ? Bộ Má vẫn còn đau sao ?” Francesco lên 5 tuổi giải thích với em: “Má đang ở trên Trời. Chúa Giê-su đem Má về Trời với Chúa rồi”. Lucia lại hỏi: “Sao Chúa Giê-su không để Má về đây với mình ? Chúa phải để Má ở đây với mình chớ !” Ông Carlo Mocellin lẳng lặng nghe hai đứa con nhỏ nói chuyện. Giờ ông lên tiếng giải thích. Ông nói với Lucia: “Nhưng Má đang ở với chúng ta mà. Nếu con cất tiếng gọi Má, Má sẽ nghe tiếng con và đến với con, bên cạnh con. Rồi một ngày, tất cả chúng ta sẽ lên Trời ở với Má”.
Carlo Mocellin tỏ ra thật can đảm, xứng đáng với người vợ trẻ anh dũng quá cố. Mặc dầu thương nhớ vợ tha thiết, Carlo luôn giữ thái độ sáng suốt, điềm tĩnh. Ông tâm sự: “Chính Cristina đã chu đáo chuẩn bị tinh thần và sức mạnh cho chúng tôi, để chúng tôi can đảm tiếp tục cuộc hành trình vắng bóng nàng. Chính Cristina đã lôi kéo, thu hút chúng tôi cùng đi vào con đường Đức Tin tuyệt vời của nàng”.
Nữ Tu Berchmans MINH NGUYỆT ( tinvui.net )
Thứ Tư, 7 tháng 1, 2009
BAO NHIÊU SỰ SỐNG ĐANG BỊ GIẾT ĐI ?
BAO NHIÊU SỰ SỐNG ĐANG BỊ GIẾT ĐI ?
Tôi nhớ cách đây mấy năm, có lần về Huế đón Tết, con chó Mực nhà tôi như muốn chào đón cô chủ nhỏ của nó bằng việc sinh tặng cô những con cún con. Mực sinh được 4 con cún. Nhưng buồn thay, tất cả 4 con cún con đều đã bị chết lưu ngay từ trong bụng Mực. Mực buồn lắm. Ba tôi lẳng lặng đem 4 cái bào thai nho nhỏ ấy đi chôn. Mực nhảy xồm lên, gầm gừ chống cự...
Mấy ngày sau, Mực không ăn, không uống, không vào nhà, mà ra nằm ngay chỗ ba đã chôn lũ cún con của Mực. Suốt ngày, Mực cứ đào đất tìm con, mệt thì Mực nằm xuống đó nghỉ, và rồi lại tiếp tục đào. Đặc biệt, khi quá kiệt sức, Mực luôn nằm vật ra ở tư thế như đang cho đàn con bú.
Tôi mang thức ăn ra cho mực, mắt Mực sưng húp, chắc là Mực đã khóc nhiều lắm. Khóc vì Mực rất yêu con... Nhìn Mực buồn, Tôi cũng buồn lắm, buồn như lòng Mực đang buồn vậy. Tôi cảm nhận thấm thía thế nào là sự mất mát kinh khủng của Mực...
Tôi không muốn so sánh tình yêu giữa con người với nhau và tình yêu của loài vật mà tôi chỉ muốn chia sẻ cảm nhận của mình. Mực là một con vật nhưng lại có một tình mẫu tử thật tuyệt vời. Bằng tình yêu chân thật của một con chó, nó đã làm rung động gia đình tôi và tất cả những ai biết chuyện...
Còn đối với chúng ta thì sao ? Con người là hình ảnh của Thiên Chúa, mà Thiên Chúa là Tình Yêu thì con người cũng phải là Tình Yêu chứ. Tình yêu tự nó đã có một sức mạnh thiêng liêng, thì tôi nghĩ tình yêu mẫu tử sẽ còn mạnh mẽ nhiều hơn nữa.
Vậy tại sao con người ta lại từ khước, lại chối bỏ, lại nỡ giết đi chính huyết nhục của mình ? Tình mẫu tử của con vật mà còn làm rung động được lòng người thì tại sao bao nhiêu sự sống đang bị giết đi, bao nhiêu tình mẫu tử đang bị huỷ diệt trong thảm họa nạo phá thai mà chúng ta lại không ra sức bảo vệ nhỉ ?
BÍCH NGỌC, một sinh viên Y Khoa gốc Huế
BÀI HỌC SỰ SỐNG ĐẾN TỪ MỘT EM BÉ SƠ SINH
BÀI HỌC SỰ SỐNG ĐẾN TỪ MỘT EM BÉ SƠ SINH
...Câu chuyện tôi sắp kể cho bạn nghe bắt đầu vào tuần thứ 21 của bào thai tôi mang trong dạ. Cho đến lúc ấy, mọi sự diễn tiến bình thường, không có gì rắc rối. Thế rồi mọi sự đảo lộn hết khi tôi đi khám thai và chụp hình bào thai.
Ngày hôm ấy, chồng tôi và tôi, chúng tôi cảm thấy thật hạnh phúc, chen lẫn chút tò mò. Chúng tôi sắp biết tình trạng đứa con như thế nào, kể cả việc nó là trai hay gái. Thật là ngày đặc biệt, chóp đỉnh thời gian vừa trải qua với dẫy đầy xúc động, trĩu nặng hy vọng và mộng ước cho tương lai.
Đùng một cái, tin dữ tung ra: bào thai bé trai của chúng tôi có trái tim không bình thường. Nói khác đi, bé bị tàn tật trầm trọng nơi trái tim ! Một chứng bệnh tim vô cùng rắc rối. Tôi không thể nào diễn tả cho cùng nỗi thất vọng và cái bán tín bán nghi của tôi vào chính lúc ấy.
Vợ chồng tôi bỗng nhiên bị đặt trước tình thế tiến thoái lưỡng nan, trước tin dữ làm thay đổi cuộc sống, y như thể có ai đó bất thình lình làm tắt lịm ánh sáng trên niềm hy vọng của chúng tôi.
Những ngày kế tiếp, chúng tôi ra vào nhà thương liên tục, kể cả việc tìm đến một trung tâm chuyên biệt nằm ngoài thành phố chúng tôi. Thảm thương thay, tất cả mọi khám nghiệm đều xác quyết thai nhi bị tàn tật trầm trọng nơi tim !
Người ta khẳng định với chúng tôi rồi đây đứa bé sẽ có cuộc sống vô cùng cam go, sẽ phải trải qua rất nhiều cuộc giải phẫu. Nhưng các cuộc giải phẫu ấy sẽ không thể nào mang lại cho đứa bé một trái tim bình thường. Nhất là, liệu đứa trẻ sẽ có thể sống sót sau mỗi cuộc giải phẫu hay không ?
Thời gian khốn khó này lại có thêm đạo luật 194 của chính phủ Ý cho phép phá thai, mặc cho thai nhi đã lớn. Làm thế nào bây giờ ? Phải xử sự sao đây ? Đó là câu hỏi duy nhất vợ chồng tôi âu lo đặt ra trong vòng mấy ngày trời ! Thật ra, đáng lý rằng, bậc cha mẹ không bao giờ bị đặt vào tình huống phải quyết định mạng sống của chính đứa con ruột mình !
Chúng tôi hoang mang, hoảng sợ và chần chờ do dự. Trái tim, ruột gan cùng tình thương đứa con trong dạ bảo tôi cứ tiến bước. Nhưng cùng lúc, ý nghĩ gieo rắc đau thương cho con suốt đời và âu lo không biết mình có đủ khả năng đối đầu với một hoàn cảnh quá khó khăn chăng, đã thôi thúc chúng tôi đi đến quyết định phá thai. Nói đúng hơn, tôi bằng lòng cho đặt máy hút bào thai ra khỏi bụng !
Chính quyết định này khiến tôi lê bước đến nhà thương phá thai với con tim tan nát trộn lẫn nỗi xấu hổ thẹn thùng ! Đúng thế, tôi cảm thấy vừa xấu hổ vừa lo sợ, nếu có ai vô tình hỏi tôi làm gì ở đây, tại sao lại có mặt ở đây, thì tôi biết trả lời làm sao ?
Đúng ra quyết định phá thai không đến từ tôi, không phù hợp với bản chất tính tình của tôi. Tôi chỉ biết tự nhủ với lòng như lời tự an ủi: Đây là điều duy nhất phải làm !
Nỗi đau đớn do hành động phá thai gây ra kéo dài suốt ngày hôm đó và cả ngày hôm sau nữa. Đau đớn thể xác và đau đớn tinh thần. Nhưng nỗi đau tinh thần càng khủng khiếp hơn ! Bởi lẽ, tôi tự ý kết liễu cuộc đời của người thân yêu quan trọng nhất đời tôi !
Chỉ có một chút can đảm còn sót lại giúp tôi tiếp tục tiến bước, đó là ý nghĩ tôi làm đúng chuyện phải làm cho con tôi. Ngay giây phút bào thai bị hút ra khỏi dạ, tôi thét lên vì đau đớn và khóc ròng vì buồn sầu. Tôi nghĩ đến đứa con đã tắt thở ! Thế nhưng lạ quá, thay vì trông thấy một xác chết, tôi lại nghe tiếng con khóc và đôi mắt nó mở lớn ! Tôi thét lên: "Trời ơi, con tôi vẫn còn sống sao ?"
Thú thật, tôi không hề được chuẩn bị đối phó với trường hợp đứa con của mình đã bị máy hút ra khỏi bụng mẹ, bị giết chết, lại vẫn còn sống ! Và cũng không rõ phải làm gì trong trường hợp này ! Tất cả những hỗn loạn ấy quay cuồng trong trí khôn và bóp nghẹt trái tim khiến tôi như ngưng thở ! Thật khủng khiếp, khủng khiếp và khủng khiếp ! Tôi chỉ còn duy nhất tư tưởng muốn trông thấy mặt đứa con và nói lời xin lỗi con !
Con trai tôi được chuyển sang một bệnh viện khác chuyên về các trẻ sơ sinh. Tôi tìm mọi cách ở bên cạnh con. Tôi không bao giờ quên hình ảnh đứa trẻ sơ sinh thiếu tháng, lại vô cùng dũng mạnh trong cuộc chiến đấu tranh dành sự sống, cho dù sự sống mỏng manh ngắn ngủi không bằng một đốt ngón tay nhỏ xíu ! Tôi cảm thấy hổ thẹn với lòng mình, bé nhỏ trước sức dũng mạnh của đứa con thơ !
Giờ đây mạng sống bé không bị đe dọa vì trái tim không bình thường – như lời các bác sĩ quả quyết khiến tôi phải phá thai – nhưng trái tim của bé chỉ bị yếu vì sinh thiếu tháng ! Thế thôi ! Đúng là sự thật khủng khiếp, khủng khiếp !
Ai có thể ngờ được rằng một trẻ sơ sinh cân nặng chưa được một kí-lô lại có thể dạy người lớn một bài học vĩ đại trong việc tranh đấu để sống còn ? Suốt đời, tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh đứa con thơ và bài học con để lại. Tôi đã thiếu sót trong bổn phận làm mẹ cũng như thiếu lòng tin cậy nơi bàn tay che chở quan phòng của THIÊN CHÚA !
Cuộc sống ngắn ngủi của con chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy một tuần lễ nhưng đã dạy tôi một bài học cao cả về sự sống. Từ đây tôi xin dốc lòng mở rộng trái tim cho yêu thương và cho việc thi hành Thánh Ý THIÊN CHÚA.
"Lạy THIÊN CHÚA, xin lấy lòng nhân hậu xót thương con, mở lượng hải hà xóa tội con đã phạm. Xin rửa con sạch hết lỗi lầm tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy. Vâng, con biết tội mình đã phạm, lỗi lầm cứ ám ảnh ngày đêm. Con đắc tội với Chúa, với một mình Chúa, dám làm điều dữ trái mắt Ngài. Như vậy, Ngài thật công bình khi tuyên án, liêm chính khi xét xử” ( Thánh Vịnh 51, 3 – 6 ).
”IL MASSIMALISMO PER UN IMPEGNO DI VITA”, bản dịch của Sr. Jean Berchmans MINH NGUYỆT
Thứ Hai, 5 tháng 1, 2009
MỘT BÁC SĨ SẼ LÀM GÌ KHI ĐỐI DIỆN VỚI LỆNH... GIẾT NGƯỜI ?
MỘT BÁC SĨ SẼ LÀM GÌ KHI ĐỐI DIỆN VỚI LỆNH... GIẾT NGƯỜI ?
Dưới đây là lời kể của nữ bác sĩ Yin Wong ( Có thể đọc theo âm Hán Việt là Thiên Vương. Chính tác giả đã yêu cầu thay đổi tên vì sợ gia đình bà còn ở lại Trung Quốc có thể bị vạ lây từ lời chứng của bà )
Thật là bận rộn ở một bệnh viện miền nam Trung Quốc vào sáng sớm ngày 24 tháng 12 năm 1989. Với tư cách là một chuyên viên về phụ sản 24 tuổi, tôi phải thực hiện hai ca mở tử cung mà ngành y gọi là thủ thuật César và một ca sinh khó.
Bà bác sĩ trưởng khoa giao cho tôi trực luôn đêm hôm đó: một trách nhiệm vừa mới, vừa sợ đối với tôi. Tôi đã kiệt sức, đã không ăn chút gì trong khoảng 8 giờ qua. Tuy vậy, cuối cùng thì tôi cũng về đến phòng nghỉ vào lúc 1 giờ sáng, nhưng không ăn uống hay thiếp ngủ đi được vì hồi hộp quá.
Thực vậy, tôi nằm trên giường, nghĩ đến 3 cuộc sống mới mà tôi vừa đón chào vào thế giới. Tôi nghĩ đến cha tôi. Ông đã chọn nghề bác sĩ, một nghề mà ở Trung Quốc, tiền lương chưa tới gấp đôi lương của người quét đường. Ông vẫn thường nói: “Công việc cao quý nhất mà một người có thể làm là bảo vệ sự sống.”
Cha tôi là một gương mặt đáng yêu trong thị trấn. Ông nổi tiếng về sự khiêm tốn. Ông mặc quần áo của người lao động, mang dụng cụ trong một cái túi màu tím nho rẻ tiền hư dây khoá kéo. Cái búa cán gỗ thử phản xạ của ông là một cái búa đời cũ. Không muốn vứt nó đi, ông nói với tôi: “Dụng cụ không tạo nên một bác sĩ, sự hiểu biết và lòng trắc ẩn mới làm nên một thầy thuốc.”
Nghĩ lam man rồi thì tôi cũng lơ mơ ngủ. Tôi nhớ đêm nay là đêm Giáng Sinh. Như hàng triệu người Hoa, cha mẹ tôi theo Ki-tô giáo. Tôi nghĩ đến những lần chúng tôi cùng nhau mừng lễ: trang trí một cây thông be bé, hát “Silent Night” – phải thật yên tĩnh, vì hàng xóm có thể trình báo chúng tôi – và nghe cha tôi thì thầm câu chuyện Chúa Hài Nhi. Tôi sẽ điện thoại cho ông vào sáng sớm Sinh Nhật Chúa. Tôi nghĩ thế khi chìm vào giấc ngủ.
Tiếng gõ cửa làm tôi thức giấc, một nữ hộ sinh thường làm việc trong những ca sinh nở hàng ngày gọi tôi: “Đến mau, chúng tôi cần cô giúp đỡ !” Tôi chạy ào theo chị ta, tai nghe tiếng khóc của một hài nhi mới sinh. Đến phòng đẻ, tôi thấy một người đàn bà bê bết trên giường, đang cố gắng ngồi dậy. “Xin đừng ! Xin đừng !”, bà ta la lên giọng miền quê.
Chị nữ hộ sinh là một cô gái đôi mươi, tóc thắt đuôi ngựa, mặt đầy mụn trứng cá, bắt đầu hút iốt từ một chai thủy tinh trong suốt. Chất lỏng vàng nâu chảy theo một cây kim dài hơn 7,5 cm vào cái ống chích lớn. Chị nói với tôi rằng đứa bé đẻ non của người đàn bà kia là đứa bé không được mong đợi. Người mẹ đã mang thai được 8 tháng. Bà ta đã có một con rồi – luật kiểm soát dân số của Trung Quốc cấm không được sinh đứa thứ hai.
Văn phòng Kế Hoạch Hóa Gia Đình địa phương sẽ bắt ép người mẹ vào bệnh viện, tại đây bà sẽ được tiêm Rivanol, một loại thuốc làm sẩy thai – Chị hộ sinh nói: “Nhưng đứa bé mới sinh còn sống”. Tiếng khóc của trẻ sơ sinh từ phòng tắm lạnh lẽo vang cả gian sảnh rộng. Chị hộ sinh nói tiếp: “Em đã xin lệnh chôn nó”. Ngọn đồi nhỏ gần bệnh viện là bãi tha ma vô danh phục vụ cho công việc này. “Nhưng ông ta nói trời đang mưa to quá”.
Lúc này mọi sự đối với tôi thật rõ ràng. Như một bác sĩ sản khoa được giao trách nhiệm, tôi có bổn phận không được để cho đứa bé đẻ non sống sót. Điều đó có nghĩa là 20 ml i-ốt hoặc cồn sẽ được tiêm vào đỉnh sọ mềm của hài nhi. Cái chết sẽ đến sau vài phút.
Chị hộ sinh trao cho tôi cái ống chích. Tôi chết điếng. Tôi không ngập ngừng lưỡng lự đối với việc phá thai ba tháng đầu, nhưng trường hợp này thì khác. Từ khi làm việc ở bệnh viện, tôi luôn luôn xoay sở để các bác sĩ kinh nghiệm hơn thi hành công việc đó.
Trên chiếc giường cạnh đó, mẹ đứa bé nhìn tôi với ánh mắt van lơn. Bà biết cái kim tiêm có nghĩa là gì. Mọi phụ nữ đều biết. Bà ta khóc: “Xin thương xót con tôi !”
Bỏ lại người mẹ vẫn còn đang nài nỉ, tôi đi ngang qua gian sảnh rộng đến phòng tắm. Qua hơi thở, tôi cảm thấy trời thật lạnh. Trong góc phòng tắm là một thùng rác, trên nắp nguệch ngoạc hàng chữ XÁC THAI NHI. Cạnh đó, tôi thấy một chiếc túi đựng rác bằng nhựa đen đang cựa quậy và tiếng khóc phát ra từ bên trong. Qùy xuống, tôi bảo chị hộ sinh mở túi.
Tôi vẫn đinh ninh đây là một trẻ sơ sinh thảm hại, nửa sống nửa chết. Nhưng không phải thế, tôi thấy một bé trai hoàn hảo nặng hơn 2 kg đang múa máy tay chân bé tí của nó, môi tím ngắt vì thiếu dưỡng khí. Nhẹ nhàng, tôi nâng đầu đứa bé bằng một tay và đặt đầu ngón tay kia vào đỉnh đầu mềm mại. Làn da ở đó ấm áp lạ lùng, nhịp nhẹ theo tiếng khóc. Tôi hoảng sợ: đây là sự sống, một con người. Nó sẽ chết trên sàn nhà lạnh lẽo này.
Tiếng người mẹ thét lên thấu qua gian phòng rộng: “Bác sĩ ! Xin đừng, bác sĩ ơi !”
Chị hộ sinh ấn chiếc ống chích vào tay tôi. Nó nặng trĩu. Tôi trấn an chính mình: Đây chỉ là thủ tục thường lệ thôi, đâu có gì là sai trái. Luật pháp bảo phải làm mà. Ngay lúc đó, đứa bé đạp chân, bàn chân nó đẩy nòng ống chích lại gần bụng thật nguy hiểm. Tôi giật lại, thầm nghĩ: đêm nay là đêm Giáng Sinh ! Tôi không thể tin được rằng mình đang làm việc này trong đêm Giáng Sinh !
Tôi chạm ngón tay trỏ vào môi bé. Nó quay đầu lại để bú. Tôi thốt lên: “Nhìn kìa, nó đói, nó muốn sống.” Đứng lên, choáng váng, chiếc ống chích tuột khỏi tay vỡ tan trên sàn nhà, chất lỏng vàng nâu lấm tấm trên giày tôi. Tôi bảo chị hộ sinh mang đứa bé vào phòng sinh, chuẩn bị đưa nó xuống phòng chăm sóc đặc biệt. Tôi nói với chị: “Tôi sẽ xin bác sĩ trưởng khoa chiếu cố đến nó”. Tôi nghĩ rằng một nữ bác sĩ sản khoa hơn 50 tuổi, có hai con, sẽ chẳng bao giờ giết hại trẻ sơ sinh này.
Khi tôi gõ cửa phòng bà thì đã gần 2 giờ sáng. Tiếng bà còn ngái ngủ. Cửa mở, tôi lẹ làng giải thích: “Chúng ta có một bé trai mới sinh còn sống sau một ca sinh ép. Tôi có thể đưa nó vào phòng chăm sóc đặc biệt không ?” – “Tuyệt đối không !” Vẫn còn trên giường, bà tiếp: “Đó là đứa thứ hai !” Tôi cố nài nỉ: “Nhưng nó khoẻ lắm, bà có vui lòng đến xem qua không ?” Lặng đi một chút, bà tức giận trả lời: “Tại sao cô lại đòi hỏi tôi điều này ? Cô biết chính sách chứ !” Thấy bà nổi giận, tôi xin lỗi và khép cửa.
Trong các cuộc họp y bác sĩ, bà thường nhắc nhở chúng tôi chính sách kiểm soát sinh sản quan trọng như thế nào. Thường thì bà nêu lên trường hợp nào đó ở các bệnh viện lân cận, kẻ để cho sinh con sai chủ trương của nhà nước sẽ bị tống giam. Nhưng mới đây xảy ra một vụ tai tiếng liên quan đến nhân viên của bệnh viện chúng tôi.
Ông ta là một người tiều tụy, lầm lì, trạc ngũ tuần. Công việc duy nhất của ông là chôn trẻ sơ sinh. Cứ mỗi đứa ông được trả 30 nhân dân tệ. Một ngày trung bình 4 đứa, ông kiếm được hơn gấp đôi lương bác sĩ. Có một lần tôi hỏi một bạn đồng nghiệp: “Tại sao nhiều thế ?” thì cô ta trả lời: “Bởi vì chẳng có ai muốn làm việc ấy cả”. Khi tôi gạn hỏi thêm, cô ấy bảo rằng trong trường hợp phá thai thất bại, đôi khi ông ta phải chôn luôn những hài nhi còn sống. “Có việc gì đâu, chính sách kiểm soát sinh sản phải được tuân hành !”
Những tuần sau tôi được biết: vừa rồi, sau một ca phá thai, một nữ hộ sinh đã giao thai nhi cho ông ta. Ông để tạm nó ở gầm cầu thang rồi đi ra ngoài. Hài nhi tỉnh lại và khóc ré lên. Một viên công an đến thăm bệnh viện khám phá ra đứa bé và hỏi bà trưởng khoa của tôi. Bà trả lời rằng nó chỉ là đứa bé bất hợp pháp đang chờ đem chôn. Viên sĩ quan xin lỗi vì đã quấy rầy bà.
Thế là trong cuộc họp kế đó, tôi được nghe lời này: “Từ nay không được giao bất kỳ thai nhi còn sống nào cho người chôn cất. Phải cho nó một mũi tiêm”.
Linh tính đưa tôi trở lại phòng sinh. Một người đàn ông với gương mặt nông dân dạn dày sương nắng chụp lấy tay tôi. Ông khẩn khoản van xin: “Thưa bác sĩ, đây là đứa con trai mà chúng tôi hằng mong ước. Xin đừng giết nó !”
Tôi lại xuống đại sảnh rồi vào phòng tắm. Đứa bé vẫn còn nằm trên sàn nhà. Tôi hỏi chị hộ lý: “Tại sao chị không làm điều tôi bảo ?” Chị ta trả lời: “Ai mà nhặt đứa bé này lên.” Chị ta cho rằng một trẻ thơ không được phép sống. Chị ngạc nhiên khi thấy tôi bế em bé lên và vội vã trở về phòng sinh. Tôi đặt bé nằm trong nôi.
Dưới ánh đèn cực tím ấm áp cùng với dưỡng khí đặt vào mũi, chẳng bao lâu tay chân bé trở nên hồng hào. Tôi cẩn thận quấn nó trong một chiếc chăn êm. Chị hộ sinh chuẩn bị một ống chích khác – lần này là cồn – rồi đặt vào một cái khay cạnh chiếc nôi. Người mẹ lại van lơn: “Xin đừng làm thế !” Nắm chặt thành giường, bà cố gắng lê đến gần. Tôi vội đến bên cạnh bà. “Bình tĩnh”, nhẹ nhàng tôi đặt bà nằm xuống, thì thầm vào tai bà: “Tôi không muốn hại con bà, tôi đang cố gắng giúp bà”.
Người mẹ bắt đầu khóc, bà mếu máo: “Cô ơi, tôi đội ơn cô suốt đời” Ngay lúc ấy chị hộ sinh mang đến bản báo cáo trực đêm và hỏi: “Tôi phải ghi sao đây ?” Tôi lặng thinh. Cuối cùng chị nói: “1 giờ 30 – sinh con sống ?” Bản báo cáo phải được cập nhật trước khi chị hộ sinh về nhà. Tôi trả lời cộc lốc: “Không viết gì cả”. Bực tức, chị ta ra về.
Tôi nhìn em bé. Khuôn mặt bầu bĩnh của nó nổi bật giữa làn tóc đen. Tôi nghĩ sự sống này là quà tặng của Thiên Chúa, không ai có quyền lấy nó đi. Ý tưởng ấy trở nên chắc thực đến nỗi tôi có cảm tưởng là có ai đó đã nói với tôi. Tôi ngỡ ngàng: “Thiên Chúa nói với loài người bằng cách này sao ?”
Liên tục hai tiếng đồng hồ, tôi đứng trông nom em bé. Dần dần nó thôi thút thít và buồn ngủ. Cuối cùng, tôi đi gặp bà trưởng khoa lần nữa. Tôi thưa: “Xin lỗi bà, tôi không thể làm việc này. Tôi thấy đây là giết người, tôi không muốn là kẻ sát nhân”. Bà giận dữ: “Thế mà cô tự nhận mình là một bác sĩ sản khoa sao ? Giải quyết ngay lập tức! Đừng làm phiền tôi nữa !”
Tim đập loạn xạ, tôi trở lại phòng sinh. Cậu bé vẫn còn ngủ, nhưng khi tôi chạm đến miệng nó, một lần nữa nó lại ngoảnh đầu đòi bú. Tôi thầm thì: “Đói phải không chú bé ?” Tôi nói mà nước mắt lăn dài trên má. Đột nhiên tôi cảm thấy cô đơn ghê gớm. Tôi nghĩ đến cha tôi. Ông có ủng hộ tôi không ? Không đợi đến sáng, tôi đến điện thoại công cộng ở hành lang. Cả cha mẹ tôi đều nghe những lời tôi thổ lộ: “Con vẫn nghe tiếng Thiên Chúa: ‘Đây là sự sống, con không thể tham dự vào việc giết người’ ”
Có một khoảng thinh lặng dài sau khi tôi nói. Rồi thì có tiếng của cha tôi: “Cha tự hào về con”
Tôi nghe tiếng nấc của mẹ: “Mẹ cũng vậy, nhưng con phải cẩn thận ! Đừng viết vào chữ nào, cũng không làm biên bản gì hết. Có thể Hội Đồng muốn thử thách con.”
Tôi hiểu. Thời Cách Mạng Văn Hoá, khi tôi được tám tuổi, cha tôi đã bị bắt vì cứu sống một viên chức bị coi là phản cách mạng. Cha tôi bị đày về nông thôn, mẹ tôi bị gởi đi lao động nông trường. Đứa em trai 4 tuổi và tôi ở lại với hàng xóm. Đó là những tháng năm gian khổ. Tôi nhớ lại chuyện tra khảo và bỏ đói mẹ tôi từng kể cho tôi. Tôi cảm thấy dao động, không còn cương quyết. Cha tôi nói tiếp thật đơn sơ: “Con là con thơ của Thiên Chúa, hài nhi kia cũng thế, giết nó cũng tương tự như giết chính em trai con”.
Tôi gác máy, vội vàng quay trở lại. Các bà mẹ đang xôn xao. Cửa phòng sinh khóa chặt, cha đứa bé bị giữ lại bên ngoài đang gào thét: “Đừng giết con tôi !” Tôi chạy vào phòng bằng cửa hông. Bà bác sĩ trưởng khoa đang đứng cạnh nôi, một tay cầm ống chích, một tay sờ đầu đứa bé. Chiếc chăn mềm và ống dưỡng khí đã bị gạt ra. Đứa bé đang khóc thét. Tôi la lên và chụp lấy ống chích: “Đừng tiêm !”
Bà trưởng khoa la lên: “Cô đang làm gì vậy ? Cô không chấp hành luật pháp à !” Thay vì sợ hãi, tôi lại thấy an bình: “Hài nhi này vô tội, sao bà lại có thể giết nó ?” Bà há hốc miệng nhìn tôi, hạ giọng cảnh cáo: “Nếu cô còn tiếp tục cứng đầu, cô sẽ không bao giờ được hành nghề y nữa”.
“Tôi thà không làm bác sĩ chứ không phạm tội giết người. Tôi thà mất hết quyền lợi để có đứa con của chính tôi hơn là giết đứa bé này”. Tôi nói thế vì chợt nghĩ rằng: “Tại sao tôi lại không nhận nó làm con nuôi ?” Bà giám sát la lên: “Cô mất trí rồi !” Bà ta bỏ đi. Tôi quấn tã cho bé lần nữa và thay ống ô-xy. Bé nín khóc, hồng hào trở lại.
8 giờ sáng, trưởng phòng hành chính bệnh viện đến làm việc, ông được tường trình mọi chuyện đã xảy ra. Gọi tôi vào văn phòng, ông hỏi: “Tại sao cô không muốn thi hành bổn phận. Họ là bạn cô phải không, hay cô đã nhận tiền của họ ?” Tôi nổi giận: “Ngay cả tiếng địa phương của họ tôi cũng chẳng nói được, còn nếu ông muốn kiếm tiền, tôi có thể giúp ông.”
Ít phút sau, một viên chức cao cấp hơn thuộc văn phòng Kế Hoạch Hoá Gia Đình địa phương bước vào phòng, ông rút tập tài liệu từ cái cặp da đắt tiền ra và bắt đầu đọc bản văn hướng dẫn của địa phương về việc kiểm soát sinh sản: “Kẻ nào cản trở nhân viên Kế Hoạch Hóa Gia Đình thi hành nhiệm vụ sẽ bị trừng trị...”
Đọc xong, ông nhìn tôi, giọng sắc như dao: “Cô có thấy chỗ nào cho phép đứa bé này sống không ?” Tôi đáp: “Không ai trong chúng ta có quyền quyết định điều đó.” Ông ta bắt đầu giận dữ: “Ở đây chúng tôi đang nói về chính sách của nhà nước. Cô đã vi phạm luật pháp !” – “Tôi không cảm thấy như thế.” – “Được”, ông ta dịu giọng, “Cô hãy đi với tôi xuống tiêm cho nó.” – “Không !” – “Cô có công nhận là cô phạm luật không, nếu có, tôi có quyền bắt giữ cô ngay bây giờ”
Tuyệt vọng, tôi tìm lối thoát. Tôi bị giữ lại hơn 24 tiếng đồng hồ mà không thể nghĩ ra điều gì sáng sủa. Tôi cảm thấy buồn nôn và trình bày với ông ta một cách yếu ớt: “Lúc đó tôi đã làm xong bổn phận, ca trực của tôi đã hết rồi”. – “Không đúng, cô chưa hoàn tất công việc”. Tôi nói: “Xin ông” rồi bắt đầu khóc. Chân khuỵu xuống, tôi ngã dài trên sàn nhà. Điều cuối cùng tôi nhớ là một màn đen trải rộng trước mắt.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang nằm trong phòng nghỉ. Trời hình như đang giữa trưa. Đứa bé ! Tôi choàng dậy chạy đến phòng sinh. Chiếc nôi bé bỏng trống không. Tôi hỏi chị hộ sinh: “Đâu rồi ...?” Chị trả lời, tránh không nhìn tôi: “Cái ông ở kế hoạch hóa gia đình ra lệnh cho chúng tôi tiêm”.
Dù tôi đã cố gắng hết sức, đứa con trai bé bỏng vẫn bị giết !
Bác sĩ YIN WONGHơn mười năm qua, các bản tường trình về việc giết hại trẻ sơ sinh một cách hợp pháp tại Trung Quốc đã được đăng tải trên nhiều sách báo, từ Washington Post đến The Wall Street Journal và Tổ chức Ân xá quốc tế. “Những bản tường trình như thế phổ biến và dứt khoát đến độ khó mà ngờ vực”.
Ông John S. Aird, nguyên giám đốc chi nhánh văn phòng Điều Tra Dân Số Hoa Kỳ tại Trung Quốc đã nói như thế. Vậy thì cũng giống như những câu chuyện huỷ diệt hàng loạt đó đây được tiết lộ cho giới truyền thông trong thế chiến thứ hai, những thông điệp này thường bị lãng quên. Cho đến nay, câu chuyện của bác sĩ Yin Wong có lẽ là câu chuyện chi tiết nhất được đăng tải.
Ông Steven W. Mosher giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Á Châu thuộc Học Viện Claremont bang California nói: “Đây là mặt tối trong chính sách “một con’ của Trung Quốc. Cộng hòa nhân dân Trung Hoa không bao giờ thực sự ra lệnh giết trẻ sơ sinh. Tuy vậy, chính phủ đòi buộc khắt khe các văn phòng Kế Hoạch Hóa Gia Đình địa phương phải hướng dẫn thực hiện những hành động không thể nói ra này mà không được thoái thác.”
Tháng 9 năm 1995, Bắc Kinh đăng cai Hội Nghị Thế Giới lần thứ tư của Liên Hiệp Quốc về Phụ Nữ. Hội nghị tập hợp hàng trăm chuyên gia về kiểm soát dân số từ khắp thế giới. Mỉa mai và cay đắng thay, tổ chức này đã hẹn gặp nhau ở một quốc gia kiểm soát dân số một cách quá khích. Sự kiểm soát này phải được diễn tả như là tội ác chống nhân loại.
Vì dám cưỡng lại chính sách kế hoạch hóa gia đình của Trung Quốc, bác sĩ Yin Wong bị đày tới một vùng núi xa xôi. Cuối cùng cô đào thoát sang Mỹ và xin tỵ nạn chính trị. Cô nói:
“Tôi gặp may vì giờ đây tôi đang sống trong một xứ sở không ép buộc tôi làm trái lương tâm. Các bạn đồng nghiệp của tôi ở Trung Quốc không được may mắn như vậy. Điều tệ hại nhất là cách người ta đã dùng để huỷ hoại tâm hồn họ.”
Lm. NGUYỄN MINH ĐỨC, DCCT, dịch từ “A Question of Duty”, Reader’s Digest 9.1995
GHI CHÚ: Các bạn có thể "nghe" bài FIAT 398 này ở địa chỉ: http://www.trungtammucvudcct.com/web/baovesusong.php?id=36
BẤT TRẮC “ĂN CƠM TRƯỚC KẺNG”
BẤT TRẮC “ĂN CƠM TRƯỚC KẺNG”"Đến giờ, em đã một lần nạo phá thai và sáu lần hút điều hòa. Một năm nay em cố tình “thả” vì muốn có một đứa con và cũng để gây áp lực với anh ấy và gia đình. Thế nhưng bác sĩ bảo em không thể có con được nữa”, Hoa chua xót kể.
Hoa chỉ là một trong số nhiều bạn gái trẻ ở tuổi mười tám, đôi mươi băn khoăn trước những tình huống éo le sau cuộc tình kết thúc không có hậu.
Những câu hỏi ngây ngô thường thấy ở các trung tâm tư vấn tình yêu, hôn nhân và gia đình là: “Anh ấy nói rằng rất thương em, hứa sẽ tiến tới hôn nhân, nhưng khi em đã “cho” rồi anh ấy nói không thể cưới em được !”; “Cô ơi, có nơi nào vá màng trinh được không cô ?”; “Em đã lỡ có thai rồi bây giờ làm sao, có nên báo cho cha mẹ biết ? Ôi, cha mẹ em mà biết chắc giết em chết”; “Anh ấy bỏ mặc em với cái bào thai, em có kiện thưa gì được không ?”...
Có biết bao câu hỏi tội nghiệp mà phương cách giải quyết, khắc phục hậu quả thì không dễ dàng chút nào. Có rất nhiều câu chuyện đau lòng bắt đầu từ việc quá dễ “cho” để giữ người yêu. Hoa, quê ở miền Trung vào Sài-gòn học nghề may là một trường hợp như thế. Nơi đất khách quê người, Hoa đã quen một anh bạn đang học đại học.
Hoa kể, vì yêu nhau tha thiết và người yêu hứa khi ra trường sẽ cưới nên cô đồng ý cho cả những gì quý nhất của đời con gái để mong giữ được chàng. Thế nhưng, khi ra trường có công ăn việc làm đàng hoàng, người ấy lại bảo: “Thương em thì thương lắm, nhưng chuyện cưới xin thì chưa thể được !”
Gần đây, anh chàng lại quen với một bạn gái khác cùng công ty trong khi vẫn lui tới với cô. “Tính đến giờ, em đã một lần nạo phá thai và sáu lần hút điều hòa. Một năm nay em cố tình “thả” cho có thai với mong muốn có một đứa con và cũng để gây áp lực với ảnh và cả gia đình anh ấy. Thế nhưng bác sĩ bảo em không thể có con được nữa”, Hoa chua xót.
Qua thực tế, các nhà tư vấn biết nhiều bạn gái trẻ ở tuổi mười tám, đôi mươi băn khoăn không biết xử trí thế nào trước “hăm dọa nghỉ chơi” của người mình yêu, nếu không “chiều” anh ta.
Đó không phải là trường hợp cá biệt. Thảo, 24 tuổi ở quận Tân Bình, Sài-gòn, tâm sự, cô và Mạnh, người yêu quen nhau thuở còn là sinh viên và dự định tiến tới hôn nhân. Vậy mà sau khi ra trường đi làm ở một công ty nước ngoài, anh ấy quen cô bạn đồng nghiệp và không còn quan tâm gì đến cô nữa.
Ghen tức, đau khổ và cũng vì muốn giữ anh ta cho bằng được nên nhân một chuyến đi picnic, Thảo đã cố tình để cho... chuyện xảy ra. Thảo nghĩ cái bào thai gần ba tháng là cách gây áp lực hữu hiệu với Mạnh. Thế nhưng khi nghe cô thông báo, anh đã gạt phăng đi.
Còn Ngọc Nga, 20 tuổi ( quận 10, Sài-gòn ), lại kể: “Những lúc anh vuốt ve, mơn trớn, em đều cảnh giác, can ngăn, nhưng anh nói trước sau gì em cũng là vợ anh, em không “chiều”' cũng sẽ có người khác “chiều”. Sợ mất anh ấy nên đã vài lần em “quan hệ”.
Trên thực tế, không ít trường hợp quan hệ tình dục quá sớm đã dẫn đến tan vỡ vì họ còn quá trẻ. Hoặc nếu có tiến tới hôn nhân thì lễ cưới diễn ra chỉ là hình thức, chỉ để cha mẹ đỡ... nhục, hoặc chỉ để đối phó với dư luận, họ hàng.
Đối với những bạn gái quan hệ tình dục trước hôn nhân nếu có gây được áp lực, họ sẽ rơi vào tình trạng miễn cưỡng phải lấy nhau. Thực tế cho thấy, “tuổi thọ” của các đôi vợ chồng này cũng không cao.
Những sinh viên, thanh niên, công nhân xa nhà vào thành phố học tập, làm việc... thường thiếu thốn tình cảm và các điều kiện vật chất khiến họ phải nương tựa vào nhau. Rồi họ yêu nhau, đôi khi như một nhu cầu, có cơm ăn, có áo mặc thì cũng cần có người quan tâm, chăm sóc, chở đi chơi vào những ngày cuối tuần, ngày lễ, tết...
Ngày nay tuy thái độ của dư luận đối với những đôi tình nhân “ăn cơm trước kẻng” có độ lượng và khoan dung hơn trước nhưng nói chung xã hội cũng không dễ chấp nhận chuyện tình dục trước hôn nhân. Ở đây không hẳn là vấn đề đạo đức xã hội mà vì sự nguy hiểm và nhiều bất trắc của nó. Lỡ không đến được với nhau thì người con gái sẽ phải đương đầu và chịu đựng tất cả...
Theo báo NGƯỜI LAO ĐỘNG
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





